Ngày 21-6, tại điểm thi Trường THPT Định Quán, huyện Định Quán, Đồng Nai có một thí sinh khá đặc biệt, đi lại khó khăn được mẹ đưa đến tận phòng làm thủ tục dự thi. Đó là em Lê Ngọc Tấn Anh (lớp 12A3, Trường THPT Phú Ngọc), bị bại não từ khi lọt lòng.

“Em đã làm bài khá tốt. Sau khi xem kỹ lại các đáp án và so sánh với bài làm, em tự chấm cho mình được khoảng 24 điểm. Em nghĩ là em đậu đại học”, Tấn Anh khoe.

Ít ai biết rằng từ khi sinh ra, Tấn Anh đã bị bại não. Cậu học sinh hiền lành này kể: “Lọt lòng mẹ được một tuần thì em bị sốt và co giật hoài. Ban đầu gia đình nghĩ không sao nên không đưa đi khám. Đến khi mẹ thấy em không quơ tay quơ chân, không lật như những đứa trẻ khác, mới cho đi khám. Và bác sĩ kết luận em bị bại não”. Vì mang trong mình căn bệnh này nên suốt 18 năm qua, Tấn Anh gặp rất nhiều trở ngại. Mọi sinh hoạt đi lại, ăn uống, vệ sinh cá nhân… đều rất khó khăn và cậu không thể tự làm được. Ánh mắt đượm buồn, Tấn Anh tâm sự: “Em đều phải nhờ bố mẹ làm giúp. Đi đâu cũng có bố mẹ kề bên. Làm việc gì cũng phải phụ thuộc vào bố mẹ”. “Từ lớp 1 đến lớp 5, em chỉ học trung bình. Vì hồi đó não em phát triển chậm hơn so với bạn bè đồng trang lứa. Nhưng từ lớp 6 trở đi, em học khá dần. Đến năm lớp 12, em tập trung vào khối khoa học xã hội và học khá tốt”,

Nhà có 3 anh em, mọi chi tiêu trong gia đình đều trông chờ vào thu nhập từ công việc làm thuê của bố. Còn mẹ phải ở nhà để lo cho Tấn Anh, chẳng thể đi làm được gì. Những khó khăn ấy đã thôi thúc cậu học trò phải thật cố gắng trong học tập để sau này giúp đỡ được cho bố mẹ.

“Nhiều bài tập khó em không biết hỏi ai, nhiều khi cũng chán lắm, nhưng chưa bao giờ em có ý định bỏ cuộc, em tự dặn mình không được buồn. Phải cố gắng học, cố gắng thi và hy vọng đậu đại học để sau khi ra trường có việc làm để phụ giúp bố mẹ”, Tấn Anh nói.

Mong ước lớn nhất của cậu học trò này là được làm phóng viên. Hỏi cậu liệu đã suy nghĩ hết những khó khăn khi làm nghề này chưa, Tấn Anh đáp: “Em biết sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng em đam mê viết báo để phản ánh cuộc sống, viết báo để tìm ra sự thật. Em nghĩ mình sẽ làm được”.

“Lúc em làm thủ tục đăng ký dự thi, nhiều người đã can ngăn, đặc biệt là cha mẹ em vì cho rằng em không phù hợp với ngành này. Còn em chỉ nghĩ học thật tốt là được. Mong muốn lớn nhất của em sau 12 năm học tập là thi đậu tốt nghiệp, thi đậu đại học. Nếu năm nay không đậu, năm sau em sẽ thi lại”, Tấn Anh bộc bạch.

Nói về con trai, bà Mai Thị Chiên chia sẻ gia đình đã hướng em theo con đường học hành từ nhỏ đến giờ, bởi chỉ có học mới giúp em tự lo cho bản thân được chứ chẳng mong báo đáp công ơn cha mẹ. “Cha mẹ nào chẳng lo cho con, nhưng không thể sống đời với con được. Được cái nó rất ham học. Chỉ hi vọng nó sẽ cố gắng thi thật tốt trong kỳ thi này”, bà Chiên nói.

Nhìn ánh mắt tự tin của Tấn Anh, chúng tôi cũng hy vọng ước mơ “đậu đại học vào chuyên ngành báo chí” của cậu sẽ trở thành hiện thực.