32 câu nói cửa miệng của phụ huynh khiến trẻ tổn thương tâm lý nặng nề

Tâm hồn con trẻ như một tờ giấy trắng, nhưng không có nghĩa là con “không biết gì”, rằng mẹ nói gì cũng được. Đôi khi những câu bố mẹ vô tình nói nhưng có thể ám ảnh suốt tuổi thơ của con.. Mới đây, khi vụ việc một em bé 2 tháng tuổi ở Vũ Hán, Trung Quốc chết thảm chỉ vì người hàng xóm nói đùa với chị gái của bé rằng: “Mẹ cháu có con trai rồi, giờ không cần cháu nữa!”, có lẽ những bậc làm cha, làm mẹ mới thức tỉnh.

Đôi khi những câu vô tư lại thành vô tình và ám ảnh suốt tuổi thơ của con.
Đôi khi những câu vô tư lại thành vô tình và ám ảnh suốt tuổi thơ của con.

32 câu cha mẹ không nên nói với con

1. Bố đi lấy người khác rồi, không về nữa đâu

Tâm hồn con trẻ như một tờ giấy trắng, nhưng không có nghĩa là cha mẹ nói gì cũng được. Câu nói này thường chỉ mang tính mua vui nhưng khi nghe xong, trẻ con sẽ thấy sợ hãi vì bố không về với mình nữa.
2. Mẹ có em bé, cháu bị ra rìa rồi!

Vì suy nghĩ “trẻ em biết gì” và muốn trêu đùa nên người lớn thường nói câu này với trẻ mà không biết rằng mình đang vô tình làm khơi dậy lòng ghen tị trong tâm hồn trẻ, ảnh hưởng xấu đến tình cảm anh chị em trong gia đình.

3. Cháu được bố mẹ nhặt ở chỗ khác về đấy!

Cháu là con ông ba bị, con bà ăn xin
Cháu là con ông ba bị, con bà ăn xin
Cháu là con nuôi, bố mẹ cháu nhặt ở thùng rác, vụi tre về đấy!
Cháu là con nuôi, bố mẹ cháu nhặt ở thùng rác, vụi tre về đấy!

Không ít đứa trẻ bị đùa rằng mình chỉ là con nuôi bố mẹ nhặt được ngoài thùng rác mang về, là con ông ba bị, con bà ăn xin. Câu nói đó khiến những đứa trẻ với tâm hồn thật thà hoang mang, tổn thương vì nghĩ mình là con nuôi thì không được yêu thương, nhiều trẻ bị mặc cảm vì nghe quá nhiều những câu nói thế này.

4. Béo thế, ăn vừa thôi

Nếu bị chê bai là quá béo hay quá gầy, trẻ cũng dễ dẫn đến các vấn đề về dinh dưỡng, trẻ không chịu ăn hoặc cố gắng ăn thật nhiều. Ngoài ra trẻ cũng có thể tự ti và mặc cảm về ngoại hình của mình, không dám hòa đồng vào các mối quan hệ ở trường lớp.

Tốt nhất, bạn nên nhẹ nhàng hướng dẫn để bé biết cách chọn lựa đồ ăn tốt cho sức khỏe và tránh xa những loại thực phẩm không an toàn, có thể gây nên tình trạng béo phì…

5. Dọa công an bắt

  • Trẻ con khóc, người lớn dọa: Nín ngay không chú công an bắt…
  • Trẻ con làm sai, người lớn nạt: Nghịch dại là công an bắt đi tù…
  • Trẻ con ghét chú công An, vì công An có còng số 8, có súng…

Việc lấy chú ông an ra làm “bình phong” khiến, nhiều đứa trẻ đã hốt hoảng sợ hãi mỗi khi nhìn thấy chú công an. Về mặt xã hội, hình ảnh công an đã không tốt trong tâm lý trẻ em, đến khi trẻ có chuyện cũng sẽ không có lòng tin để kể với lực lượng công an. Các bạn cũng thấy đấy, những vụ ấu dâm, bạo hành, trẻ thường không dám kể với công an.

6. Chê mặc đồ xấu

Có những bé trai nhất quyết vứt bỏ chiếc quần mẹ mới mua chỉ vì bị hàng xóm nói đùa “mặc quần con gái”. Việc này thật khổ sở cho các bậc phụ huynh.

7. Con không nhanh chân lên, mẹ sẽ bỏ con lại đấy

Với các bé, nỗi sợ hãi lớn nhất là bị cha mẹ bỏ rơi. Đây có thể là câu nói khi bạn muốn thúc giục bé nhưng bé lại tỏ ra sợ hãi thực sự.

Gợi ý dành cho bạn: Nếu muốn bé nhanh nhẹn hơn, tốt nhất, bạn có thể đưa ra cho bé vài lời cảnh báo. Nói với bé rằng “Đã đến lúc mẹ con mình phải về nhà rồi” đồng thời dắt tay bé bước theo bạn..

8. Đừng có giống hệt bố mày như thế, lôi thôi, bẩn thỉu…

Việc chỉ trích, kể tội xấu của chồng trước mặt bé không mang lại bất kỳ lợi ích nào. Bạn có thể nhắc nhở để bé biết cách thu xếp gọn gàng đồ chơi nhưng tuyệt đối không nên so sánh bé với bất kỳ người thân nào, nhất là với bố.

Phản ứng của bé trong tình huống này là dần trở nên ghét bố hoặc bắt chước tính xấu của bố. Việc bố chê con có tính xấu giống mẹ cũng có những tác hại như vậy. Chúng ta nên là những hình mẫu tốt đẹp trong mắt con trẻ.

9. Có ăn không thì bảo, con mà không ăn là mẹ khâu mồm đấy

Nếu bạn cứ tiếp tục dọa nạt bé như vậy, bé sẽ bị ức chế tâm lý, cơ thể khó hấp thụ được chất dinh dưỡng có trong thức ăn. Ngoài ra, bạn đã xây dựng ở bé một nỗi sợ vô hình về cha mẹ.

Điều này chỉ khiến bé thêm nhút nhát, e dè, ngại hòa nhập với thế giới xung quanh mà thôi,

10. Ước gì bạn ấy là con mẹ thì tốt quá

Có thể đây chỉ là một câu đùa hay câu nói trong lúc bạn giận vì bé hư. Bé sẽ bị tổn thương bởi suy nghĩ: “Mẹ ghét mình, mẹ chỉ yêu bạn ấy thôi”. Từ đó, bé sẽ trở nên mặc cảm, tự tin, so bì, ghen tỵ với bạn bé.

11. Biết con hư thế này, mẹ đã chẳng sinh ra con

Biết con hư thế này, mẹ đã chẳng sinh ra con” hoặc nặng hơn “Mày không phải con tao, con tao không có ngữ nào ngu dốt như mày. Bé sẽ tin rằng, bạn không muốn làm mẹ của bé thực sự. Rất nhiều bé sẽ bị ám ảnh và không bao giờ quên được câu nói này của bạn.

Đã có rất nhiều bố mẹ chỉ vì con đứng nhì lớp, chỉ sau một bạn mà tất cả những câu chửi cay độc có thế tuôn ra, đòn roi bầm dập trên người, cơm không lành canh không ngọt tận mấy tuần lễ. Người lớn có vẻ càng ngày càng yêu cầu quá cao ở trẻ con.

Có những câu nói sẽ làm tổn thương tâm hồn con người cả đời, có trôi qua cả đời cũng sẽ không bao giờ quên được. Ám ảnh và sợ hãi đó là những gì lời nói gây ra, vết thương đòn roi rồi cũng mau chóng hết, nhưng vết thương tâm hồn cứ âm ỉ mãi chẳng bao giờ lành.

Gợi ý dành cho bạn: Nếu bạn có thói quen phàn nàn những câu tương tự khi tức giận bé, tốt nhất, bạn nên nhanh chóng ra ngoài, đợi đến khi bình tĩnh trở lại, bạn có thể trao đổi với bé về những điều bạn chưa hài lòng sau.

12. Dốt quá, dễ vậy mà con cũng không biết à?

Đây là một trong những cách tệ nhất khi dạy con học, có thể khiến bé xấu hổ, mất tự tin và hoang mang. Tệ hơn bé sẽ thấy sợ hãi, hình thành thói quen “giấu dốt” không dám hỏi thêm bạn điều gì.

Gợi ý dành cho bạn: Bạn nên bình tĩnh chỉ dẫn bé làm lại từ đầu. Khuyến khích để bé tập trung hoàn thành từng phần việc nhỏ một, từ việc dễ đến việc khó, từ những việc đơn giản đến những phần việc phức tạp hơn. Không nên cười chê, chế nhạo nếu chẳng may bé không tự mình làm được. Thay vào đó, bạn nên tạo không khí vui vẻ để bé không bị căng thẳng khi bạn hướng dẫn bé làm một việc nào đó.

Bạn đã bao giờ bị áp đặt: “Trẻ con không được cãi, người lớn nói sai cũng là đúng, im mồm mà nghe!”

Có bao giờ không? Và bạn còn đau không?…Tôi gọi đó là những lời nói sát thương hơn dao chém.

Ngoài ra còn một số câu “cửa miệng” mà phụ huynh thường áp dụng với trẻ, gây tâm lý và áp lực cho trẻ. Chúng tôi xin liệt kê thêm:

13. Đồ ăn hại 14. Sao mày ngu thế, dốt thế. Tao có để mày thiếu thốn cái gì đâu
15. Con/Mày lười quá! Chẳng chịu học hành, chỉ mải chơi 16. Sao con hậu đậu thế!
17. Con làm xấu mặt bố/mẹ, đúng là của nợ. 18. Con không có ý thức gì cả! Phòng con bẩn như chuồng lợn ấy.
19. Con không bao giờ chịu nghe lời cả! 20. Óc mày óc người hay óc lợn hả con?
21. Con gái mà ở bẩn như hủi ấy, sau này ai rước. 22. Học dốt như lợn thì sau này chỉ có mà ăn đất thôi.
23. Đồ ăn hại, chỉ biết ăn với phá thôi, không được tích sự gì. 24. Mày muốn giết mẹ/bố mày hả con?
25. Học dốt thế này thì nhịn cơm, cho ăn cho phí cơm ra. 26. Con gái con đứa nứt mắt ra học không lo học đã đua đòi đi chơi, không biết giữ mình có ngày ễnh bụng ra đấy thì nhục.
27. Trời ơi sao mày ngu thế! 28. Mày ăn phải cái gì mà mày dốt không để cho ai dốt với!
29. Câm miệng; Câm ngay! 30. Tập trung vào đây, nhìn vào chữ!
31. Con với chả cái, càng lớn càng hư, không coi bố mẹ ra gì. 32. Mày cứ chơi với cái lũ mất dạy ấy đi rồi sau này không ra gì thì đừng có trách bố mẹ không nói trước

Nếu trẻ có vấn đề về phát triển ngôn ngữ, bạn hãy đọc bài viết: Trẻ chậm nói để biết cách điều trị nhé!

Một số lưu ý cha mẹ cần nhớ khi mắng con

Không mắng con quá lâu, không nhắc đi nhắc lại nhiều lần, việc mắng mỏ chỉ có tác dụng trong một hai lần. Khi diễn ra thường xuyên, cứ hở ra cha mẹ lại buông lời mắng mỏ điều này khiến con nghĩ cha mẹ ghét mình và tạo tâm lý chống đối, tìm cách trốn tránh và nói dối trước mặt cha mẹ để không bị ăn mắng.

Chỉ mắng con khi: Con đánh lại người thân, bắt nạt bạn bè, con nghĩ mình là “ông vua” trong nhà, mè nheo hờn dỗi, lén lấy đồ của người khác…

Sử dụng cách nói tích cực với con: Đơn giản như thay vì nói “Cấm, không bao giờ, không được…”. Cha mẹ hãy cố gắng nói từ “Có” nhiều hơn. Ví dụ khi con muốn đi chơi nhưng bài tập và việc được giao vẫn chưa hoàn thành thay vì nói “ Con không được đi chơi cho tới khi hoàn thành bài tập và việc nhà” ta có thể nói:” Được chứ, con sẽ được đi chơi ngay khi hoàn thành bài tập và việc nhà”

Hy vọng rằng sau bài viết này cha mẹ có thể tìm cho mình biện pháp kiềm chế cơn giận, nó không chỉ mang lại tác dụng tuyệt vời trong nuôi dạy con cái, để ta không trở thành những ông bố bà mẹ cay nghiệt và đáng sợ. Nó cũng khiến cho cuộc sống của bạn tốt đẹp hơn khi mọi việc đều diễn ra trong tầm kiểm soát.

Trả lời

Chúng tôi tôn trọng quyền riêng tư của bạn và sẽ không công bố thông tin cá nhân của bạn

Cảm ơn vì đã bình luận

92 bình luận về “32 câu nói cửa miệng của phụ huynh khiến trẻ tổn thương tâm lý nặng nề

  1. Phương Chi says:

    Tôi năm nay đã 17 tuổi nhưng hầu như tất cả câu nói trong bài viết trên tôi đề đã nghe hết từ nhỏ đến giờ và không biết bao giờ tôi mới có thể không phải nghe những lời đó đây, tôi và mẹ tôi thật sự không thể ở chung một ngôi nhà :(((. Tôi yêu ca hát , nhảy múa bà nói đó lầ thứ vô tích sự và nói đừng có mơ tưởng đến những điều đó, tôi đã khóc rất nhiều, thật sự rất đau. Sáng dậy đụng mặt mẹ đầu tiên tôi nhận được một lời chê bai, mẹ nói tôi càng ngày càng xấu, không bao giờ tuơi tỉnh nhưng bà đâu có nghĩ được chính những lời nói cay độc của bà đã làm tôi thảm hại đến mức nào.

    • Tu Man says:

      Hôm nay,t mới cãi lộn với mẹ, cái từ lúc nào mẹ t nói cũng là Mất Dạy,mỗi lần nghe từ đó t đều khóc.Trong lòng t rất đau khi mẹ nói từ ấy,t không hiểu,t học cũng tốt,t không đua đòi,t luôn phụ giúp việc nhà,..t chả than bao giờ ,t chỉ có mỗi tật xấu là không kiểm soát được lời nói khi tức giận thôi.T rất giống mẹ cả tính nết cũng vậy, nhưng chúng tôi không hợp nhau. T không biết mẹ t có bao giờ lắng nghe t nói không, nhưng khi mẹ t có người thứ hai, t và mẹ trở nên xa cách hơn,t nhận thấy điều đó nhưng không biết phải làm sao, bây giờ t thật sự rất bế tắc.

    • Phương Di says:

      Tu Man, mik ko quen j cậu nhưng hoàn cảnh của mik cx ko tốt đẹp gì, mik rất muốn cùng chia sẻ cx như đón nhận lời chia sẻ với mọi người bằng tất cả những gì mik đg có. Cố lên bạn nhé. Cuộc sống còn rất dài và thế hệ trẻ chúng ta vẫn còn tương lai rộng mở.

    • út tiêu says:

      Sắp 18 tuổi và tất cả câu nói trên dường như nghe hàng ngày, ngày xưa thì cảm thấy tổn thương đến khóc. Còn bây giờ, dường như không còn cảm xúc, không còn nước mắt nữa rồi.
      .
      .
      Mẹ luôn cố dồn ép để ngăn cản tôi thực hiện sở thích của mình. Khi tôi thích đọc sách, tôi luôn quí sách và bảo quản cẩn thận, mẹ thấy tôi yêu quí như thế thì lén đốt hết trong lúc tôi đi học. Gần đây tôi thích nuôi thú cưng, gần như không phiền ai, tự tôi chăm sóc, là loại chó cỏ bình thường, thả rông ngoài vườn, nó thậm chí còn không chạy vào nhà, rất hiền, ăn chung, ngủ chung với gà chứ không cắn gà. Thế nhưng lại sắp bị bán. Có lẽ tôi đã không nên yêu quí em ấy để em ấy phải chịu cảnh làm vật mua bán này

    • Mình Thúy says:

      Chưa bao giờ mk sống thật với cảm xúc chỉ biết rằng lúc bản thân k chịu nổi nữa sẽ tìm 1 góc ngồi khóc trong im lặng,mặc dù k muốn nhưng nước mắt cứ trào ra mãi k ngừng đc. Sn mẹ, mk mua bánh về bà bảo m đưa t tiền còn hơn r con gái sau này cũng k đc tích sự gì lúc nào bà cũng nói câu con gái thế này thế nọ… Mình muốn có 1 chỗ dựa vững chắc về gd nhưng thật ra trong ngôi nhà đấy mk dường như chỉ là 1 đứa ăn hại ngày nào mk cx nghĩ chắc mk sắp điên r

  2. Thảo says:

    Vì ng sinh tôi tôi không bao giờ biết lễ tốt nghiệp như thế nào ngay cả khi cấp 1 cũng ko biết. Cũng vì ng đó tôi không có ước mơ ko đi học cái mình thích. Cũng vì ng đó tôi sống như xác sác không hồn.

  3. BÙI TRẦN KHOA QUÂN says:

    em 10 tuổi
    từ nhỏ đến giờ em đã nghe tất cả các câu nói trên và những câu khác nặng hơn thế nữa
    em ước mẹ sẽ khen khi em được điểm cao
    an ủi khi được điểm thấp
    bây giờ ở lớp em không còn tâm trạng nào hết
    CON MONG MẸ THƯƠNG CON DÙ CHỈ 1 LẦN
    CON YÊU MẸ

    • Đức khôi says:

      Biết là mình nói con những câu không đúng, mà cứ tức lên nói xa xả k kiềm chế dc.cảm thấy bất lực k kiểm soát dc lời nói.

  4. Phương Anh says:

    tôi năm nay 13 tuổi , gần như tôi đã nghe được ko ít lời như trên . Mẹ luôn so sánh tôi với người khác , chửi tôi ngu , chửi tôi học cũng ko có thành tích , ở nhà cũng ko ra tích sự .Nhưng liệu mẹ tôi có biết trái tim tôi đau như thế nào ko , , liêuhay là mẹ chỉ có thể chửi mắng tôi . Đôi khi ngồi khóc một mình tôi còn tự nhủ ‘ Thật sự mình ko thể sống đc nữa , cuộc đời nó thật ác độc , đến lớp thì xảy ra từ vụ này sang vụ kia , về nhà thì bị mẹ chửi ‘ liệu ai có thể biết tôi khóc , hay chỉ là một mình tôi biết . Đôi khi chỉ là 1 câu nói của mẹ , tôi đã đau hơn dao chém , 1 lời so sánh , 1 lời trách mắng , 1 lời chê bai thực sự đã khiến tôi ko dám nhìn ai vì những câu nói ấy . Lúc nào tôi cười rất nhiều , nhưng liệu có ai biết sau nụ cười ấy chỉ là sự che giấu nỗi đau ko . Tôi rất hay cười và hay bị bạn bè nói ‘ M có bị điên ko mà cười ko có lý do ‘ , thực sự tôi cười vì che giấu nỗi đau thôi Khi bố mẹ chửi hay mắng tôi , tôi luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ , cười vô tư , nhưng thực chất tim tôi nó như 100 con dao đâm vào . KHóc một mình liệu ai hiểu , liệu ai quan tâm hay chỉ là hững câu nói trách mắng

    • Phương Di says:

      Hôm nay mik ms thấy đc một trang wed ntn. Tôi rất muốn, rất muốn mẹ tôi thấy đc, vô tình cũng được, đọc những gì đc ghi trong đây. Và cx đã khóc…..

    • nhi says:

      năm nay tôi cũng 13 tuổi và tôi cũng có hoàn cảnh giống bạn. tới lớp tôi lúc nào cũng ccuowif và làm những việc ngu ngốc mọi người thì nhìn tôi bằng những ánh mắt như nhìn người ko bình thường nhưng thực chất chỉ là để che dấu những nỗi đau ko nói nên lời ko có ai để chia sẻ. Từng ngày trôi qua những nỗi đau ấy dần tích lũy lắm lúc tôi nghĩ “hay là mk chết quách đi cho rồi… sống làm gì cho thêm đau. Ở trường thì ko có đến 1 người bạn thật tâm về nhà thì ai cũng ghét mk còn sống làm chi nữa cơ chứ”. Đôi lúc tôi cảm thấy hiện thực thật tàn khốc chi bằng vĩnh viễn chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng…haha Tôi thật đúng là điên rồi.<>.

    • bùi phương anh says:

      tôi cảm thấy lúc đang học mẹ cứ hỏi ” Mày đang làm làm gì vậy’ tôi chẳng hiểu sao lúc đang học cũng bị mắng lúc đang tập chung làm bài cũng bị so sánh mình với con ngươi ta như minh không bằng 1 phần của người ta sao í

  5. Nguyễn quốc bảo says:

    Chào!tôi12 tuổi ,gần như tôi cũng đã nghe hết những lời trên,nó như 1chiếc đinh đóng thủng tâm trí tôi, tôi không chữa lành được nó vì khi rút ra,nó luôn in lại dấu vết,1 nỗi ám ảnh của tất cả trẻ con,tôi phải chịu bao đớn đau ,đau đến mức không bằng 1 con dao đâm vào xương vào thịt.đau trong thầm lặng ,chết từ từ ,cơ thể tôi như cái xác mất hồn,tôi đã từng nghĩ:
    TẠI Sao?MẸ ƠI?
    Con đã làm gì sau?
    (Mình có nên chết không?)
    Mẹ…….m…..đừng làm vậy!!!

  6. hang dao thi thu says:

    Tôi năm nay 12 tuổi thật sự học không giỏi ước mơ cũng chẳng liên quan đến việc học tôi có ước mơ trở thành ca sĩ, nhảy múa hay người nổi tiếng còn mẹ thì chẳng quan tâm đến tôi suốt ngày chỉ bảo ”sao mày học như thế tao cho mày ăn cơm hay ăn cứt hà có moi cái việc học thôi mà sao ngu thế” hay ”đấy mày xem con ABC nó còn nấu cơm cho cả nhà nó còn m cái gì trong nhà này cũng không biết” ”em nó nó bày ra mày cũng phải dọn” gì chỉ thế thôi ư tôi cảm giác như mình không phải người nhà này mà là một con o sin một con giúp việc cho nhà người ta vậy chỉ cần những câu nói như vậy cũng đủ tôi muốn ra khỏi căn nhà này muốn biến mất khỏi thế giới này sống trên cuộc đời này sống như vậy thà chết còn hơn nhiều lần tự hỏi rằng Hay là mình lên đi đến một nơi xa thật xa và không bao giờ quay trở lại căn nhà này nữa Hay Là Chết đi cho xong sống làm gì nữa cuộc đời này đối với mình thật tồi tệ

    • Tieu lan says:

      Tôi còn phải câu ” mày mà làm nghề đó ” “mày khờ lắm ” ” mày ăn cơm hay ăn ***” ” mày *** nó lun đi ” .tôi ước gì mình đừng sinh ra .còn em tôi nó học giỏi nó sống ngành nó thích

  7. Hào Thiên says:

    Quá tôi cha mẹ tôi luôn la mắng tôi bắc tôi làm việc nhà khi đó nhà tôi có 2 chị gái mà ko cho ai làm gì ht 😓😓😓😓

  8. Lan anh says:

    Chào tôi năm nay 15t cs k đc như những ng bạn khác bố mẹ tôi li hôn năm tôi học lớp 3 . Cs ở vs bố và bà nội lúc ban đầu rất vui vẻ nhưng dần dần đến lúc tôi học lớp 6 là lúc bố tôi bắt đầu thay đổi tính nết . Suốt ngày la mắng đánh đập . Nói ra những lời nói khiến tôi cảm thấy nhục nhã biết chừng nào liệu có ng bố nào lại bảo con mình : m đi làm đĩ mà kiếm tiền đóng tiền học chưa . Lúc đánh tôi so sánh với rất nhiều người . Mỗi lần đánh thường lấy gậy lấy dép đánh tôi . À không phải nói toàn đánh vào đầu . Cs tôi trở nên đầy áp lực khi k thi đỗ c3 . Ông đặt ra rất nhiều áp lực mà còn nhắc đi nhắc lại . Cho tôi nộp hồ sơ nhưng lại chửi bảo tao không đóng tiền học cho mày thì thử hỏi mọi người có cảm thấy khó chịu không . Tôi chán cái cảnh gia đình như thế này lắm rồi . Nhiều lúc nghi chỉ muốn bỏ nhà ra đi .

  9. Duong says:

    Đọc từ đầu đến cuối câu nào cg dc nghe r. B mẹ nói những lời đó làm mk cứ tu ti. Sống khep kin nua. Mac cam du dieu.

  10. Trần Thảo says:

    bố mẹ đã nói thế còn nói to cho cả xóm nghe, làm mình ngại chẳng dám sang nhà ai chơi. cứ thui thủi 1 mình

  11. Lê Na says:

    Năm nay tôi 14t, có ngững lúc tôi viết nhật ký dedr khuây khỏa những tâm trạng trong lòng. Nhưng cứ đến lần này rồi lần khác bố, mẹ luôn chỉ biết nói”mày lớn rồi đừng để tao phải nói”, tôi cứ nghĩ lúc đấy lẽ ra mẹ là bên tôi nhưng….

  12. Nguyễn Quang Vinh says:

    Đôi khi tôi chỉ muốn tự tử đi cho rồi vì lúc đi học hay những ngày nghỉ ở nhà mẹ tôi thường xuyên lôi chuyện của quá khứ tôi ra bêu xấu tôi nói tôi hc thua con ông này cháu bà nọ không mà mẹ không biết tôi đã cố gắng thức khuya dạy xớm như thế nào .con người đâu ai sinh ra mà bt tất cả vết thương đau lại càng đau 😢 ỷ mình lớn muốn làm gì làm à mẹ ơi mẹ còn lương tâm không 😠

  13. Bibi says:

    Tôi cũng như bao người, từng nghe không ít những lời như thế .Bố tôi thậm chí không bao giờ lắng nghe lời tôi nói, luôn cho rằng tôi sai. Có những lần tôi nói bố tôi nghe không rõ, liền chửi tôi láo, thậm chí còn đánh tôi, chửi tôi bằng những lời nói thực sự rất khó nghe. Có những lần tôi lên tiếng giải thích, bố tôi còn chửi tôi thậm tệ hơn, bảo tôi bố nói một con cãi mười. Những lúc như thế tôi chỉ có thể im lặng nghe bố tôi chửi, phải nhận cái lỗi mà tôi không hề gây ra. Có những lần thi dù tôi đã cố hết sức nhưng điểm vẫn không cao được, bố tôi liền chửi tôi. Bố tôi đâu nghĩ tôi đã phải cố gắng đến như thế nào. Rồi khi tôi được điểm cao bố tôi cũng không một lời khen, động viên tôi cố gắng hơn nữa. Chỉ có mẹ tôi khen tôi, bố tôi biết nhưng lảng sang chuyện khác. Tôi như là chỗ để bố tôi trút giận. Cứ mỗi lần bực bội chuyện gì bố tôi liền kiếm chuyện để chửi tôi. Tôi không hiểu tại sao bố tôi lại cứ nhằm bữa cơm để chửi tôi. Các bạn có hiểu được cái cảm giác cơm chan nước mắt chưa? Thật sự rất khó chịu. Tôi phải trải qua nó như cơm bữa. Mười ngày thì chín ngày thôi phải chịu cảnh đó. Bố cấm đoán tôi rất nhiều thứ. Khi tôi học lớp 9 tôi mượn điện thoại mẹ để tra tiếng anh, vừa cầm điện thoại mẹ thì bố tôi chửi suốt ngày cắm đầu vào điện thoại, học không học. Nhưng khi đến em tôi học lớp 9,nó bảo nó mượn điện thoại mẹ để học bài. Bố tôi đi mua hẳn cho em tôi một chiếc điện thoại để học. Mỗi lần bố tôi chửi tôi, bố tôi đều lấy việc học của tôi ra doạ, doạ sẽ cho tôi nghỉ học và đốt sách, vất sách của tôi ra đường. Có lần bố tôi chửi tôi xong đã đạp đổ bàn học đầy sách vở của tôi và ném cặp sách của tôi ra sân. Tôi vẫn nhớ như in 1 câu nói mà lần nào chửi bố tôi cũng nói :” Sao mày không đâm đầu vào đâu mà chết đi ” .đó là câu nói mà tôi không bao giờ quên được. Tôi chỉ ước một điều rằng mong bố tôi có thể hiểu cho tôi hơn, tôi sắp chịu hết nổi rồi

    • Phương Di says:

      Bạn không chỉ có một mình, vẫn còn những người khác xung quanh bạn. Dừng suy nghĩ về những gì tiêu cực và hướng đến những điều tích cực nhé. Mọi người sẽ ủng hộ bn cùng bn chia sẻ, cả mik cx thế. Cố lên và vượt qua để chứng minh cho họ thấy sự tồn tại của bản thân nhé.
      THÂN ÁI
      Người vô danh

    • nhi says:

      mk cx có hoàn cảnh gia đình như bạn nền chúng ta cùng suy nghĩ theo hướng tích cực nhé

  14. Ly says:

    Tôi chán ghét nhất cái đoạn mà bị bêu riếu với hàng xóm mọi người , lúc trước ô bà toi rất thương tôi , từ khi bị nói ô bà có vẻ k thích toi lắm và cảm giác làm j cũ bị khó chịu ấy rất tức . Tôi luôn phải sống trong cái cảm giác bị áp lực từ bố toi , tôi ghét cái kiểu mà chuyện bé xé ra to , tôi k thích bị nổi bật theo cái kiểu dó , còn chẳng dám nhìn mặt hàng xóm , hơi tí là m nghỉ học đi , trong bất cứ trường hợp nào cx phải xl ,…. N nay toi quá ức chế đi thoi hic tôi muốn đi hiểu hơn. Bố mẹ nói toi phai làm gương cho 2 e vậy họ đã làm gương cho toi chưa …. Nói ra thì bị chửi làm j cx bị soi .. Tránh mặt cx k song …. CS MÀ

    • Bùi hướng giang says:

      Tôi 13 tuổi từ nhỏ đến lớn tôi toàn bị mẹ chửi !!
      Tôi thấy mình như là một đứa con nuôi ý ,tôi tổn thương rất nhiều vì mẹ suốt ngày nắng chửi tôi
      Tại sao chị tôi và e tôi k bị mắng mà Mk như một đứa con nuôi nhặt bãi rác về
      Bác tôi thường nói mày chỉaf nhặt bãi rác về Thoy
      Mẹ tôi cx nói tek t k có đứa con như mày cút ngay t
      Tôi nghe thấy rất tức nhưng vẫn cố kìm nén
      Những lúc tôi muốn có một người ơn đây tâm sự nhưng k đc
      Cảm ơn bài viết này đã hiểu ra ,tôi chỉ muốn mẹ tôi đọc đc

  15. Sơn says:

    Nghe những câu này suốt 12 năm học nên giờ thi đỗ đại học và lên lớp không còn cảm xúc j luôn

  16. Hiền says:

    Toi 16 tuổi 2003 Tôi không hiểu gia đình tôi nghĩ gì tôi bị rất nhiều lần bị chửi cay nghiệt thân thía chỉ biết gọi cho mẹ không ai lắng nghe cả bố tôi cũng như mọi người trong gia đình luôn có những câu chửi rủa tiếc tôi đến thậm tệ
    Bà tôi là một người luôn đưa ra những lời xúc phạm chửi tôi đến khóc thì thôi cãi lại thì kêu lái lếu mất dạy
    Thường thì luôn chửi : cha cụ mày , con đĩ này , chó không phải người ,… rất nhiều có bao giờ đi đánh đĩ gì đâu mà phải chửi như thế quá đáng quá
    Ông tôi thì cũng như vậy thôi ….
    Có hôm bạn tôi đến chơi thì cả 2 ông bà tỏ thái độ không thích và trong khi một cuộc cãi nhau thì bảo với tôi từ mai ông cấm không ai được bước chân vào nhà này haxxx
    Tôi nói thật chứ con người tôi thấy ai cũng hai mặt cả : bố mẹ tôi ơ nhà thì kiểu vui vẻ tính nết hoà đồng lắm đấy chứ bố mẹ tôi k có ở nhà chửi rủa kinh lắm khiến một con người như tôi cũng bị tha hoá bởi tiếng chửi nghiệt ngã
    Bố tôi thì lúc nào cũng nghe theo lời ông bà tôi Vd như cãi cọ gì đều gọi điện cho bố tôi để điện về chửi tôi hơn 1 con chó các bạn có hiểu cảm giác Í không , bố tôi k bao giờ nghe chúng tôi một câu nào cứ nghe những lời chua cay từ ông bà tôi đổ hết lên đầu chúng tôi
    Người ngoài nhìn vào thì bảo nhà này giàu đất nhưng đâu có biết tình cảm trong gia đình này đâu có anh em hại nhau con cái thì bố đều nghe ông bà mà chửi tôi nhiều lúc cảm thấy tôi sinh ra trên đời chỉ để nghe mấy lời cay đắng này từ những người trong gia đình
    Mẹ tôi thì k phải nói mẹ k như thế mẹ rất tốt rất hiểu tôi mẹ k có tính nghe người khác mà k nghe từ hai phía mà chửi tôi , nhiều lúc cũng tự hiểu trong đầu nếu k có mẹ chắc tôi bị ông bà làm nghiền nát tinh thần rồi nếu k có mẹ làm sao tôi có ai tâm sự
    Nói hơi quá : đều là những con người mà đối xử với tôi như con chó
    Ai cũng nói nhà tôi giàu có đc đất nhưng đâu ai hay tình cảm con người trong gia đình tôi đều nghiền nát đổ bể lên con người tôi
    Tôi có ước mơ đi du học nhật mà lúc nào bà nội cũng gọi điện kích bố tôi chửi tôi mất cái giẻ rửa chén rửa bát thôi cũng đổ cho tôi làm mất cuộc đời bất công thật gọi cho bố tôi phải bơm vào kích vào rồi bố tôi điện cho tôi chửi lúc nào cũng mày nghỉ học cụ này đi học cái đeo gì k chạy cho 1 nghìn sang nhật và từ những câu nói quá đáng này tôi nghĩ ước mơ của tôi chỉ là cát bụi thôi tôi quyết định k đi nữa k có ước mơ gì cả cho vừa lòng
    Nếu ai đọc được xin hãy giữ kín cho tôi tôi rất chán chỉ biết lên đây mà tâm sự trên máy thôi k ai bạn với tôi cả vì gia đình tôi mỗi khi họ đến chơi với tôi ông bà tôi tỏ thái độ k thích còn mẹ tôi thì rất thoải mái có mẹ o nhà thì ông bà rất chào đón nồng nhiệt nhưng ….. các bạn biết r đo
    Tôi chán k muốn học k muốn lmj hết những lúc này chỉ ngồi khóc 1 mình và tôi cũng đang khóc khi viết nhưng từ này tâm sự 😢😭

    • nhi says:

      tất cả mn có hoàn cảnh giống nhau đều sẽ lên đây chia sẻ những nỗi lòng thầm kín bấy llaau nay và mn sẽ luôn ở bên cạnh chị
      頑張って ^v^

  17. Bùi phạm huyền anh says:

    Mình nghe cũng rất nhiều những câu nói trên rồi . Gần như ngày nào cũng có … đôi khi mình chỉ muốn chết đi cho vui . Ở trường thì mấy đứa bạn luôn trêu mình vì mình yêu một người _ về nhà mẹ lại nói thêm làm mình cực kì ức chế … mẹ ơi , thế giới này có thể quan tâm tui hơn một chút được không vậy – trái tim tôi tan nát hết rồi . Ước gì mình tự do … ko cần ai cai quản , ko có luật lệ nhỉ // đó là thế giới mình luôn mong muốn từng ngày để quên di những nỗi đâu của trái tim T-T

  18. Nguyễn Khánh Vy says:

    Phải nói là lúc nào cũng nghe, dù mình hay em trai mình làm sai
    Nghe riết quen -)) , tính ra từ khi vô lớp 1 là cũng 11 năm rồi, chai mất rồi lmaoo -))
    Biết sao được, vì ” con là con gái, chịu thiệt hơn em là đúng rồi, nếu con là con trai, mọi chuyện sẽ khác -))

  19. Huỳnh Thị Cường says:

    Tui nghe suốt mẹ tôi chửi mà tui thấy rất tổn thương nhưng may là vẫn còn các người bạn bên cạnh để an ủi chứ Ko thì chắc tui chết lâu rồi

  20. Vy says:

    Tôi cũng giống m.n ở đây. Tôi bị đánh đập từ lúc nhỏ tới giờ . Từ lớp 1 tôi bị bố tát mấy cái vào mặt khi ko chịu đi học, đến nay mỗi lần ngủ nó lúc nào cx hiện về……
    Lúc nào cũng nghe những lời mắng nhiết đó.bố mẹ luôn đánh đập tôi,khi tôi ko lm gì sai nhưng vẫn bị mắng, nói lại là mk ko lm thì lại chửi mắng hơn nữa thậm chí còn nói “sao m ko đi chết đi cho nhờ” .Tôi ít nói ko giao tiếp vs m.n người ở lớp và cả ở nhà cx bị đánh,nên tôi phải giấu đi bằng những nụ cười giả tạo đó nhưng trong lòng thì lại thấy nó cực kinh tởm.tôi ko thể chịu nổi nx nhiều lúc tôi muốn chết đi nhưng ko đủ can đảm…
    ………
    tại sao bố mẹ và m.n ko thử suy nghĩ cho cảm xúc của con chứ và con như thế là do ai chứ

    • Lãnh Ly says:

      Tớ cũng giống bn,nhiều lúc cx chỉ muốn buông xuôi tất cả nhưng cx ko đủ can đảm.

  21. Nguyễn Thanh Phi says:

    Con cũng bị bố mẹ mắng giống 31,32 và đôi lúc còn nặng hơn như chửi thề! Họ luôn nói con ngu vì chơi game, nhưng điều đó là sai! Con vẫn học giỏi đấy. Nhưng vì hay mắng và mẹ thì cờ bạc bố thì rượu chè nên về mặt tâm lí và IQ của con có vẻ như là giảm khá nặng nề! Con mong những bậc phụ huynh khác không như bố mẹ con ạ! Xin cảm ơn vì đã đọc hết!!!

  22. Đạt Béo says:

    Haizz… Tui đã 16 tuổi rồi nhưng tui vẫn còn nhớ mẹ chửi tui như *Con xem bạn A, con bác B đi kìa, chứ bạn có bao giờ như con đâu*

  23. Nguyen thi thanh thao says:

    Cám øn , vì đã cung câp nhūng thông tin hűu ích . Đê mình có thê day con tôt høn.

  24. Lãnh Ly says:

    Tôi năm nay 14 tuổi và cũng có nhiều lúc cãi nhau vs ba má.Thật sự tôi không thích những câu nói đó của ba má.Có những lúc ba má nói tôi chỉ là đồ vô dụng,ăn hại và thậm chí là không lm j được cho đời.Tôi càng lúc cảm thấy tổn thương và cũng không đc tươi cho lm.Cũng chính vì ba má mà tôi rất ít khi tôi giao tiếp vs người khác kể cả ba má.Nhiều khi ba má còn tát vào mặt tôi và nói tôi chỉ là đứa đc nhặt từ thùng rác về.Nhà tôi cũng có nhiều họ hàng ra vào,lúc đó thì ba má gọi tôi bằng ba con nhưng khi khách ra về là gọi tôi bằng mày tao.Điều đó càng lm tôi cảm thấy bất hòa vs ba má của tôi hơn rất nhiều.:((

  25. Ánh Dương says:

    Mình 15 tuổi, mik bt đây là tuổi mà mẹ cho rằng đó là tuổi thik thể hiện, thik chứng tỏ này nọ vớ vẩn. Mik ko phủ nhận, mik chỉ ko hiểu đc tại sao mẹ luôn suy mọi hành vi của mik ra thành tai ngược, mất dạy. Có lần, mik rửa bát. thường thì khi rửa đến nc thứ 3, mẹ sẽ muốn mik úp nhg bát đĩa nằm ở hàng một lên luôn chứ ko đợi khô r ms úp nx. mik nghe theo. nhg có một cái đĩa rất to, nó thì đag ướt và mik ko muốn úp lên vì sợ làm vỡ ( mik đã từng làm vỡ một cái r ). khi mẹ nhìn thấy thì mắng mik tại sao ko úp. khi mik giải thik xog hết thì mẹ chửi mik ko ra một cái ji, thậm chí còn nói kinh khủng tới mức có nhiều câu mik còn mơ thấy trong khi ngủ. nói chung mẹ bảo mik cãi, là bố láo, là mất dạy, chẳng nhẽ lại đánh chết ng này ng kia mik. thực sự nhg lúc như vậy mik chỉ muốn mik chưa từng đc sinh ra trên đời. mik chỉ muốn mẹ vô tik đọc đc trang web này và hiểu cho mik. nhg mẹ chưa từng vào đọc bất kì trang nào và mỗi khi mik nhắc khéo đến đề tài này thì mẹ ko những gạt phắt đi mà còn mắng chửi mik. mỗi lúc như thế ko nhịn đc mik lại khóc, ko bt đã có ai mắng mẹ như thế chưa?

  26. Trâm says:

    Tôi ghét bố mẹ tôi, như các bạn những câu trên tôi đã đc nghe rất nhiều lần thậm chí là ko hề có cảm xúc nào khi nghe lại nó cả nhưng ngoài mặt là thế nhưng trong thâm tâm tôi cảm thấy rất tổn thương .bố tôi ghét tôi và tôi biết mẹ tôi cũng thế họ áp đặt tôi đủ điều trong khi ngoài miệng thì nói là bình đẳng với tôi ,họ không cho tôi đi bất cứ đâu cả mỗi lần muốn cùng bạn bè đi đâu chơi thì khi xin mẹ ,bố tôi thì giây phút đó như là một cực hình vậy họ im lặng nhìn tôi một hồi lâu khiến tôi sợ hãi ,tôi nhớ có một lần đc mẹ đi chơi tết cùng bạn dù chỉ là qua nhà nó thôi tôi cảm thấy rất vui cả đem ko ngủ đc ,đến khi tôi về tôi có cảm giác như họ đã xa lánh tôi hơn ,họ muốn tôi lo à một con người hoàn hảo nhưng họ đây hiểu những gì mà tôi đã trãi quá những áp lực thể xác và tinh thần của tôi nhưng chỉ cần là một đạo tin nhắn của cô ví dụ như tôi quên làm bài tập về nhà là họ cay nghiến tôi suốt một thời gian dài,thậm chí là chửi tôi bằng những câu còn nặng nề hơn cả trên kia ,bố tôi còn ko nhậm tôi làm con nữa .tôi phải làm gì đây nhiều lúc tôi nghĩ chết đi cho xong nhưng tôi ko thể làm đc.

    • .... says:

      trong gia đình thì tôi ghét nhất là bố mẹ của tôi , khi tôi trào đời thì bố mẹ luôn thương tôi luôn mua cho tôi những thư tôi muốn nhưng khi tôi lên lớp 4 thì mọi chuyện lại khác rất nhều mẹ tôi sinh ra một đứa e trai , khi có e trai thì tôi ít được quan tâm hơn nhưng thứ mình co đều thuộc về tay của nó đồ ăn , đồ uống , thứ tôi có được từ cố gắng nó đem đi phá hết tôi đi mách bố mẹ , mẹ nói : kê nó đi con nít chấp làm gì . Bố nói : mày muốn giống nó à con nít thì phải nhường nhịn chứ hay mày thích làm con nít hả . khi tôi lên lớp 5 tôi bị bạn bè chêu trọc về nhà thì bố mẹ mắng thằng em thì chảnh chọe , dường như tôi đã mất 1 ra đình hoàn hảo rồi ;-; . lên lớp 6 thì gần như tôi đã là mọt người khác buồn nghe nhạc buồn vui cũng nghe nhạc buồn chỉ luôn cắm đầu vào cái đt ăn xong là cầm tối thì đeo tai nghe thức đêm , sau một thời gian khá là dài tôi bắt đầu học ngu đi mẹ tôi tức giận đánh tôi rất nhiều và một hôm mẹ lại thấy tôi cầm đt mẹ tức quá đến mức ấu đt của tôi rồi đập vỡ ra làm đôi tôi nói : mẹ đang làm cái gì vậy hả con chỉ có mỗi cái máy để bầu bạn sao mẹ lại đập vỡ nó hả , mẹ tôi rả lời : mày học ngu như con bò đấy lo mà học đi m nhìn con nhà người ta mà xem học giỏi được bố mẹ luôn chiều còn con nhà mình thì sao hả cứ cắm cúi vào máy làm gì không lo học đi hả mày đúng là cái đồ ăn hại nếu tao biết chuyện mày học ngu như thế này tao thà giết mày còn hơn là để mày sống trê cuộc đờinày.

  27. tham says:

    bài viết rất hay và ý nghĩa. Những phụ huynh sau khi đọc xong bài này cũng cần phải thay đổi và cần kiểm xoát bản thân để không vô tình mà làm ảnh hưởng xấu đến tâm lí phát triển của con.
    Các bạn trẻ cũng không nên trách hay dận hờn cha mẹ vì cha mẹ nào cũng yêu con của mình hơn tất cả. Chỉ khác là họ thể hiện thái quá và không khéo léo dẫn đến hiểu nhầm từ con cái và cũng là xuất phát từ kì vọng và mong mỏi con quá lớn.

  28. Hạnh says:

    Bố mẹ ạ, đã bao giờ, bố mẹ suy nghĩ về những câu nói mình đã nói ra? Còn con, mọi thứ vẫn mới như sự việc chỉ mới ngày hôm qua thôi vậy. Những câu nói trên kia đã là nhằm nhò gì? Con còn nhớ bố bảo tại sao nhà mình lại có một đứa súc vật như con , ngu si đần độn hơn cả con chó. Mẹ còn bảo mẹ thấy mệt mỏi bởi kiếp này con là con mẹ và mẹ mong rằng kiếp sau con không phải là con mẹ nữa. Bố mẹ ơi, bố mẹ thử nghĩ xem, thà bố mẹ đánh con đau thật đau vào, để vết thương về mặt thể xác khiến con đau đớn,còn hơn là chì chiết, sử dụng ngôn từ để đả kích. Ai cũng biết, đó chỉ là một phút nóng giận, thế nhưng , rồi mọi thứ sẽ đi đâu về đâu?

    • mai phương says:

      hì có thế đã là gì bố mik còn chửi mình ăn c*t cơ

  29. nhi says:

    Năm 2017, tôi học lớp năm lúc đó tôi 10 tuổi vì do bị ba mẹ mắng quá nhiều đã khiến tâm lí tôi trong thời gian đó bị tổn thương nặng nề. Bình thường tôi ko khóc nhưng trong khoảng thời gian đó tôi đã khóc rất nhiều và đa phần là ở lớp trong đó có 1 lần môn toán tôi được 7 đó là lần đầu tiên tôi được 1 số điểm thấp thế nhưng mà tôi lại ko ngờ đến rằng nước mắt tôi tự nhiên tuôn. Cô giáo thấy tôi như vậy bèn đem bài của tôi sửa lại /trong lúc vẫn còn đang khóc tôi chợt nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của cô/, một lần khác tôi hình như là ko làm được một phép toán lúc đó thì cô chủ nhiệm đứng bên cạnh và chỉ tôi làm bài tôi cũng ko ngờ rằng chỉ bằng vào 1 câu nói của cô nước mắt tôi đã trực tiếp tuôn từ lúc nào ko hay.
    Cô giáo thấy vậy đã hỏi tôi rằng: “Làm sao lại khóc rồi, dạo này em có bị mẹ mắng hay ko”
    Và khi cô hỏi như vậy tôi đã lắc đầu bởi vì tôi cảm thấy rất ngại ngùng từ gần 40 cặp mắt đang nhìn mình.

  30. oanh says:

    mấy câu này nghe thường xuyên luôn á .lúc đầu còn thấy tổn thương chứ giờ cm3 thay mấy câu nay binh thường

  31. Nhi says:

    Tôi mẹ chửi là “con đĩ” suốt quãng đời tuổi thơ. Đến nỗi sau này lớn lên, một người bạn nhắc lại: Ngày xưa, khi đến nhà tôi, mới tới đầu ngõ đã nghe giọng gào của mẹ tôi: con đĩ, con đĩ- bạn ấy còn nhại lại giọng mẹ tôi. Tôi nghe mà đau đớn tận tâm can…

  32. nn says:

    Tôi đọc mấy câu chửi này thấy vẫn nhẹ nhõm lắm . Mỗi lần mẹ tôi tức giận, hoặc tôi làm gì sai, là mẹ tôi nói tôi :” Cái loại mày sau này không ra gì đâu” , ” Ngu hơn một con chó” ” cái đầu mày là đầu không có não” Trong khi tôi luôn cố gắng, học tốt, kết quả tốt, để mẹ vui, mẹ tự hào. Thì những câu nói đó càng khiến tôi cảm thấy rất buồn, rất tức giận, vì sự cố gắng của tôi kbh mẹ công nhận,sự thay đổi của tôi kbh mẹ công nhận, cái mẹ công nhận chỉ là những lỗi lầm nhỏ đã qua, chứ kbh là sự thay đổi. Thật sự còn rất nhiều câu mắng thậm tệ hơn. Tôi biết mẹ chỉ nói thế khi tức giận. Nhưng những điều đấy cũng làm tôi đau lòng mà.

  33. Băng says:

    Chào mng ! Tôi nay đã 17 tuổi và dường như những câu nói trên chẳng còn lạ lẫm với tôi nữa . Nhưng nếu như phụ huynh của tôi họ chửi tôi như trên thì chắc có lẽ bây giờ tôi đã không rơi và trạng thái như bây giờ . Nếu họ có thể xưng hô ba mẹ – con thì tốt biết mấy nhỉ … Tôi dường như là thứ họ trút giận thì phải , mỗi lần bực nội hay cãi nhau họ đều đổ lên đầu tôi bằng những lời lẻ thô tục nhất … thật buồn cười nhỉ 🙂
    Năm 11tuổi hằng ngày tôi đều nghe câu ” m ám tao 11năm rồi ” , ” m là con quỷ ” , ” nếu biết m như này thì t mới đẻ bóp mũi cho m chết mẹ rồi “,….
    Năm 12tuổi bạn có biết nó là nỗi ám ảnh cho tôi và khiến tôi mất hoàn toàn cảm xúc với phụ huynh của mình , nó thật sự khiến tôi chai sạn … Tôi nhớ có lần tôi đi học về thì khoản 10h tối ông từ đâu lao về đánh tôi trước cửa nhà , đánh một cách không thương tiếc , bạn hãy tưởng tượng thử 1 đứa con gái 14 tuổi bị đánh bằng cây chuổi ( thân sắt )mà cây chuỗi lại gãy làm đôi , chửi bằng những lời thậm tệ , nắm đầu tôi ,.. bạn biết lý do là gì ko ? Ông nghe Ngta nói tôi đi hút shisha nhưng trong khi đó tôi lại đi dò bài ở trường , tôi nói ông hãy gọi cho cô và hỏi thử xem , ông ko chịu , ông thà tin người ngoài chứ ko chịu tin tôi . ĐÓ LÀ LẦN THỨ NHẤT khoảng cách trong tôi bắt đầu hiện rõ …..
    Năm 13 tuổi ông nghe Ngta nói thấy tôi đi đến khu PXL một mình . Các bạn biết ko ổng nói tôi LÀM GÁI . Rồi một lần nữa nghe Ngta bảo tôi ôm ai trong trường ổng vẫn tin… ĐÓ LÀ LẦN THỨ HAI… bây giờ tôi ko còn biết là lần thứ mấy nữa rồi vì thật sự khoảng cách đó chẳng thể lắp đầy hay hàng gắn nữa rồi !! …. rồi năm 14 ,15 , 16 , 17 tôi đều trải qua như vậy . Sống một cách mệt mỏi , sống một cách bất hạnh , sống một cách gắn gượng , sống trong sự tổn thương ,…… Tôi nghĩ tâm hồn mình đã chết từ rất lâu rồi !!!
    Tôi kiệt sức rồi.

    • long time says:

      mình nghĩ bạn nên tìm một ai đó tâm sự để vơi bớt đi phần nào nỗi lòng

  34. Thư Nguyễn says:

    những cái trên tôi đều bị như vậy, cả cuộc đời chưa bao giờ đc sống thật với chính mình, lúc nào cũng cố gắng phải làm theo ý cho mẹ vui nhưng hễ sai gì 1 chút cũng bị mắng bị chửi. Chưa bao giờ được làm mọi thứ mình thích thật sự,…. Tôi mong mẹ tôi có thể đọc được và hiểu cho tôi. Phận làm con không dám cãi cha mẹ,nhưng đôi khi chính cha mẹ sai nhưng lại luôn tìm lí do và biện minh là mình đúng 🙁 .

  35. Hồng Như says:

    thử hỏi một câu : bố mẹ đã bao giờ đặt mình vào địa vị của con cái mà thấu hiểu và cảm thông cho chúng nó chưa ? hay cứ luôn áp đặt và luôn tự cho mình là đúng ? hay cứ luôn áp đặt cái gọi là ” đã trải qua nhiều” của họ lên mọi thứ của con ? thời đại luôn thay đổi theo thời gian không cái nào giống cái nào ? bố mẹ đã từng suy nghĩ chưa ?

    • Tiên says:

      Chính chúng ta được dạy là hãy đặt bản thân vào hoàn cảnh bố mẹ để hiểu và cảm thông cho họ. Nhưng khi chính chùng ta lại biến mình thành người luôn chịu đựng, khi bố mẹ cũng chẳng một lần nhìn về phía chúng ta, hỏi xem mình thật sự cần gì? khi chúng ta 6 tuổi bố mẹ không hỏi, năm chúng ta 12 tuổi bố mẹ không hỏi, đến khi 18 tuổi chúng ta cũng chẳng cần nữa. Tôi viết những dòng này trong tâm trạng cực kì chán nản, mấy đêm tôi luôn cười một mình và suy nghĩ về cách tôi im lặng với bố mẹ. Tôi nghĩ tôi đã làm quá, nhưng những cảm xúc dồn nén lại khiến tôi thấy mình không thể mở lời, con đường phía trước của tôi rất cần bố mẹ , nhưng tôi chỉ xin được giúp đỡ như vay mượn để bản thân không quá mệt mỏi .

  36. Vũ Trần Duy says:

    sau khi bị mẹ chửi, mẹ toàn dùng những thứ nó còn xa vời hơn những thứ trên kia cơ rồi mẹ có đặt tâm trạng mẹ vào con lúc đó hay không hay mẹ chỉ muốn chửi con cho đã miệng mẹ. rồi mẹ có để ý rằng những nhát dao vào tim con đó sẽ không dễ mà chữa lành hay không . hay mẹ chỉ chửi con như vậy rồi tự phân ra mẹ đúng, con sai

  37. MT says:

    Những câu nói này chính là mầm mống cho cái ác hình thành trong tâm hồn những đứa trẻ. May là bố mẹ mình không mắng chửa mình như vậy.

  38. Đức says:

    Mình từ bé đến giờ cũng đã phải nghe ít nhất 85% lời mắng chửi được nêu ra trên bài này. Ai cũng phải có những lúc mắc phải những sai lầm và nhất là trẻ con và những trẻ vị tuổi thành niên. Vào những tầm tuổi đó thì thường những đứa trẻ sẽ có những suy nghĩ nông cạn, chưa hiểu hết mọi chuyện và hay làm việc bản thân mình cho là đúng. Bố mẹ ngày xưa cũng trải qua độ tuổi này và tính cách hồi trước cũng như vậy mà sao lại không thể cảm thông cho đứa con của mình được chứ? Vài năm về trước, vào năm mình học lớp 6, vì đã quá ham chơi game nên mình đã lén lấy tiền người nhà để định đi nạp tiền vào game. Nhưng vì cảm thấy tội lỗi nên mình đã thú tội với mẹ và trả lại tiền. Mình biết rằng tội đó của mình rất đáng trách và rất đáng bị ăn mắng nên khi bị mắng mình đã ngồi ở trong phòng và mẹ mắng mình suốt 1 giờ đồng hồ. Mình biết là sau đấy mình sẽ không bao giờ tái phạm nữa nhưng hôm sau, trong khi ra đường đi siêu thị với mẹ thì mẹ lại nói to và cứ nhắc đến chuyện tôi trộm tiền đó và tôi thấy rất xấu hổ. Hơn nữa là mẹ còn mắng mỏ tôi bằng những lời rất cay nghiệt giữa đường. Và đến bây giờ, khi mình đã nhận thức được rất nhiều thứ và đã trưởng thành hơn nhiều, thì cứ mỗi lần có việc gì nhắc đến tiền hay ngân hàng thì mẹ luôn nhắc lại cái tội mình đã phạm phải hồi con trẻ trâu. Mình thực sự rất buồn nhưng mỗi lần định nói chuyện với mẹ thì mẹ luôn tỏ ra vô tâm và không muốn nghe mình nói. Mình biết rằng trong tâm mẹ không hề có những ý gì ác độc nhưng mỗi khi mẹ mắng mình thì nó không còn là 1 nhát dao đâm vào tim mà cả nghìn nhát dao đâm vào tim. Mình là một người rất ít khóc nhưng mỗi lần mình khóc thì nó đều là do những lời nói gây tổn thương từ cha mẹ mình.

  39. Nhu Như Như says:

    Đau lắm mẹ ạ….! Những lần mẹ chửi con như 1 vết dao đâm xuyên qua tim con…nó đau….đau lắm nhưng rồi con biết kêu với ai…sau những lần chửi bới đánh đập của mẹ con vẫn mỉm cười vì con biết nếu con khóc thì mẹ càng chửi bới con nhìu hơn thôi….con cười,cười cho sự ngu ngốc của con…bt mẹ không thích con quan tâm mà cứ mặt dày quan tâm mẹ . Những lời mẹ dùng nó còn tệ hại hơn những câu nói trên. Lắm lần con tự tử..nhưng cuộc sống này muốn dày vò con nên nó không cho con chết .Mẹ yên tâm ! Từ h con sẽ sống như thế giới chỉ con mình con , con sẽ chẳng quan tâm đến ai đâu. Nhưng lúc con thay đổi, mog mẹ đừng ngạc nhiên cũngđừng hỏi tại sao vì lí do nó chính là mẹ…!

  40. Anymous says:

    Tôi 12 tuổi và đã nghe ít nhất 40% trong số những câu trên.
    Bây h tôi còn khóc nhiều như vậy, liệu rằng sau này có khóc nổi nữa không?
    ” Học , học , suốt ngày chỉ học, mỗi có mấy cái việc nhà cũng không làm,nghỉ học đi! ”
    ” Mày ăn *** hả mà ngu như bò vậy! ”

    – Đã trọng nam khinh nữ thì rằng…
    …khốn nạn. –

  41. quyền says:

    người lớn là thế đấy ,họ từng làm ,từng trải nghiệm mà chẳng biết cảm thông .Mọi người cố lên ,hãy quên chúng đi ,hãy nghĩ đây là điều ai cũng phải trải qua ,hãy nghĩ rằng còn đầy đứa tệ hơn mình mà vượt lên nhé .như tui nè ,vẫn thế mà vẫn vui ,vẫn sống tốt ,vẫn lấy lại được tình cảm của cha mẹ đó thôi

  42. Thng says:

    Mình lớp 11 và mình nghĩ hè là khoảng thời gian được vui chơi thoả thích vì chỉ còn năm nay nữa là mình đc chơi bời trước khi bước sang tuổi 18. Mình cú mỗi lần xin đi chơi, mẹ lại bảo mày k lo đi làm kiếm tiền, việc nhà để đấy ai lo, cứ suốt ngày lo đi xài tiền, suốt ngày chỉ biết đi chơi. Thế là mình cảm thấy rằng tuổi thơ của mình bị chôn vùi dưới sự thiếu hiểu biết của mẹ. Ngày xưa mẹ mình gia cảnh nghèo khó không đc đi chơi, đến bây giờ nhà cũng đâu phải không có một đồng mà lại k cho mình đi chơi, khiến mình cảm thấy bị mất đi quyền được vui chơi giải trí. Mọi người là người ngoài cuộc, mn cho mình xin chút ý kiến với ạ. Mình như thế là đúng hay sai.

  43. Phúc Thái says:

    Mẹ đã đùa mình là con nuôi. Mình sợ quá nên đã không ngủ được nguyên ngày. Hôm sau mẹ mới xin lỗi vì đã đùa ko đúng mực.

  44. Phúc Thái says:

    Có lúc mình giận mẹ vì mẹ đã mắng mà không lý do. Có lúc mẹ lại ko xin lỗi, có lúc chịu.

  45. Phúc Thái says:

    Bây giờ mình 11 tuổi. Mình có sở thích là học hoặc ghi bài luận tiếng Anh. Nhưng mẹ luôn mắng mình một cách vô cớ khi không cho mình làm gì liên quan đến tiếng Anh của mình. Mẹ còn nói là từ nay đừng ghi bài luận tiếng Anh nữa. Từ đó đối với mình, mẹ là kẻ thù ác và thiếu hiểu biết. Vì mình rất nóng tính nên thậm chí còn lỡ nói mẹ thiểu năng. Đến bây giờ, mẹ cho mình ghi bài tiếng Anh. Nhưng mình ghi đúng thì mẹ lại nói là sai. Từ đó, mình chỉ viết cho mỗi mình đọc thôi.

  46. Nguyễn Anh says:

    tôi năm nay gần tròn 15 tuổi, những câu trên cũng đã nghe gần hết rồi. Mẹ tôi với tôi hay nói là cả gia đình chẳng ai có mối quan hệ thật sự tốt với tôi, Mẹ lúc nào cũng cau có, chỉ muốn đuổi tôi ra khỏi nhà. Đã 2 lần bà ấy ném quần áo sách vở của tôi rồi. Lần thứ 2 khi bà ấy đuổi tôi đi, bà ấy đã lôi tôi đi sềnh sệch, đánh vào người tôi… nó thực sự rất đau và khi đấy trên đầu gối tôi có 1 vết ngã xe chưa liền và còn đang mưng mủ, khi đánh tôi đã quỳ đầu gối xuống và nó rách ra đến 3 lần. Dù thế nhưng mẹ vẫn không quan tâm đến và tiếp tục chửi mắng.” Tao thất vọng vì mày quá rồi, tao chẳng bao giờ tin tưởng mày nữa” mẹ tôi đã nói thế đó. Tôi cũng chẳng hiểu sao tim tôi nó chai lì quá rồi mà chịu đựng được nhiều năm đến thế, khi tôi nhận thức đc năm 4 tuổi. Tôi đã cố tự sát và vẫn sống đến giờ

  47. trâmgd says:

    Tôi năm nay 13 tuổi , sáng hôm nay tôi dậy muộn mà bà ấy kêu tôi cũng chưa dậy xong khoảng nữa tiếng sau tôi mới dậy và đi xuống , xong đến trưa em tôi đem giấy học của tôi ra đốt tôi mới cáu lên và la ” mẹ ơi nó đốt đồ của con ” rồi xong bà ấy nghe thấy nhưng làm thinh , tôi tiếp tục thấy mặt dây chuyền của tôi bị em ném ngoài trước cửa nhà tôi tiếp tục la lên ”mẹ ơi nó phá đồ của con ” mẹ tôi cũng làm thinh tôi ko dám đánh nó vì nó sẽ mách mẹ và tôi sẽ bị mẹ đánh . Tôi nói vs mẹ khá to tiếng : ” sao mẹ lúc nào cũng binh nó vậy ” xong mẹ tôi ngồi dậy nói vs tôi ” bây giờ muốn làm bà chúa đúng ko ” tôi tức lên nói sao mẹ làm gì cũng binh nó hết ” và bà ấy chửi tôi , tôi đóng cửa phòng và lỡ miệng nói một từ tục trong khi tôi đang tức thế là mẹ tôi lôi tôi ra đánh . Sau đó bà ấy vừa đánh tôi vừa nói nói :” tao đẻ mày được tao giết mày được , mày sống giống như con chó lén lút ăn cứt ngoài đường ( vì tôi hay ăn đêm , mua đồ lên phòng ăn mà ko ai biết ) rồi đánh tôi một trận nữa. Còn mấy câu liệt kê trên tôi đã nghe từ nhỏ đến giờ .
    chưa kể lúc nào cũng đem tôi so sánh vs người khác ko chỉ việc học mà hầu như về tất cả mọi thứ trong cuộc sống hằng ngày . Nhiều lúc tôi cảm giác tôi giống một người vô cảm ko cần có cảm xúc đến nổi sau những trận đánh tôi thay vì khóc như trước thì tôi lại cười mỉm và cảm thấy mk như một diễn viên vừa mới vượt qua một cảnh diễn một cách xuất sắc vậy

  48. Thùy Linh says:

    tôi bây giờ đã chuẩn bị lên cấp 2 nhưng dường như hôm nào ở nhà tôi cũng nghe những lời lẽ so sánh của mẹ tôi. học lực của tôi cũng bình thường , nhưng luôn bị so bì với người khác . Mẹ tôi đều bịa chuyện để so sánh tôi . Người lớn thường nghĩ so sánh sẽ cảm thấy tôi kém cỏi và cố gắng phấn đấu để làm được như thế . Nhưng thực ra trong lòng tôi rất tổn thương , luôn ngồi khóc một mình . Thực sự bây giờ tôi thấy mình sắp điên mất rồi

  49. LuYuan says:

    Bây giờ, khi em đang các dòng chữ này thì em học lớp 8 nhưng em đã nghe quá nhiều các câu nói ở trên rồi. Nhiều lúc em thấy em như là con nhặt về hay không phải là con mẹ sinh ra nữa. Tại sao mẹ lại nói thế với em. Đúng hôm nay khi đang viết dòng bình luận này em khóc rất nhiều vì mẹ đã nói với bố rằng ” nó học như thế thì năm sau đội sổ, bét lớp, rồi từ 9 tụt xuống 8,7 thì cút ra khỏi trường. Em cảm thấy trong nhà hầu như không ai lắng nghe em hết . Em buồn quá, mọi người giúp em với ạ em cảm ơn

  50. LuYuan says:

    Anh trai em mắc lỗi thì không sao, thế mà em mới có đánh đổ cốc nước đã bị chửi thậm tệ.Anhtrai em thì đang đi du học, nhiều lúc học khó quá anh có thể gọi cho bố mẹ và kêu ca các thứ, còn em thì mới kêu bài khó chút thôi mẹ em đã kiểu” Mày im đi, anh mày còn đang học mửa mật ra đây này,mày thì đáng cái gì ? ” Bố em thì không lắng nghe em nhà không ai lắng nghe em cả. Đến cả em cũng không hiểu nổi bản thân em nữa. Đôi khi còn có ý nghĩ tự tử. Nếu bố mẹ nói thế, chê bai con như thế thì con sống kiểu gì ?. Nếu một ngày con thành công trong cuộc sống bố mẹ sẽ nói như thế nào khi từng chê bai con lười học, không có giá trị ,bất tàiem mắc lỗi thì không sao, thế mà em mới có đánh đổ cốc nước đã bị chửi thậm tệ.Anhtrai em thì đang đi du học, nhiều lúc học khó quá anh có thể gọi cho bố mẹ và kêu ca các thứ, còn em thì mới kêu bài khó chút thôi mẹ em đã kiểu” Mày im đi, anh mày còn đang học mửa mật ra đây này,mày thì đáng cái gì ? ” Bố em thì không lắng nghe em nhà không ai lắng nghe em cả. Đến cả em cũng không hiểu nổi bản thân em nữa. Đôi khi còn có ý nghĩ tự tử. Nếu bố mẹ nói thế, chê bai con như thế thì con sống kiểu gì ?. Nếu một ngày con thành công trong cuộc sống bố mẹ sẽ nói như thế nào khi từng chê bai con lười học, không có giá trị ,bất tài? Làm ơn hãy yêu quý con hơn được không ạ

  51. LuYuan says:

    Năm nay em 13 tuổi nhưng em đã nghe gần hết các câu nói trên rồi, em mệt mỏi quá . Tại sao lúc nào bố mẹ cũng bảo là bố mẹ biết cách dậy con cái,không trọng nam khinh nữ. Vậy mà mỗi lần em làm đổ cốc nước, làm bài bị điểm kém là bố mẹ lôi em ra chửi. Mẹ em còn đâm cả cây bút bi vào tay phải của em nữa em không hiểu tại sao mẹ sinh rraem lại làm như thế. Anh trai em thì đi du học, bài khó thì về nhờ bố làm, kêu ca suốt ngày thì bố mẹ dỗ dành. Em mà hễ mở miệng ra là mẹ bảo im ngay ” MÀY HỌC THÌ DỄ , ANH MÀY CÒN ĐANG HỌC MỬA MẬT RA ĐÂY NÀY.” Lúc nào cũng lôi lý do anh học khó hơn em để chặn họng em lại . Em ghét bố mẹ. Nhà không ai hiểu em cả, nhiều lúc em chỉ muốn tự tử mà thôi. Em buồn quá mọi người xin hãy giúp em với ạ

    • Lạc Nhi says:

      Bạn hãy bình tĩnh lại nhé, đời còn dài mà ! Sau này rồi bạn sẽ hạnh phúc, mình tin vậy, và bạn cũng phải tin vậy. Mình biết bạn đã đau khổ và tủi thân khi bị đối xử như vậy nhưng hãy ráng vài năm nữa khi bạn trưởng thành có thể dọn ra ở riêng tự học tự đi làm. Tuy hơi cực nhưng thoải mái. Có những người dù siêng cũng học không giỏi bằng người khác nhưng vẫn thành công trong cuộc sống mà, tội bạn ghê, nhưng điểm 7,8,9 là điểm của bạn hả? Học vậy ổn rồi mà, đừng vì ba mẹ mà tự ti nhé. Giờ thì hãy ráng phớt lờ và tránh né ba mẹ hết mức có thể để tránh tình trạng mẹ bạn tức giận lại đâm bút vào tay bạn. Nghe thật là đau lòng mà…Và đừng than vãn với bố mẹ vì bố mẹ chỉ toàn la bạn thôi, làm vậy bạn càng buồn thêm á. Thay vào đó hãy dành thời gian tâm sự với bạn bè chẳng hạn ? Bạn sẽ thấy ổn hơn nhiều đó. Mạnh mẽ lên cô gái, bạn là hạt mầm của đất nước ấy, đừng tự tử hay làm gì dại dột nhé. Cố lên bạn !

  52. Quể Mèo says:

    Ba mẹ của chúng ta có nói là ước mơ của mình thật viễn vông thì ĐỪNG NGHE !! dù là ai thì cũng vậy,mình mơ ước đc làm nghề gì thì cứ làm thôi,đừng có dễ dàng bỏ cuộc

  53. Ẩn danh says:

    15 tuổi, mẹ sinh em gái nhỏ hơn 13 tuổi, luôn phải trông em, em khóc là do mình, em ngã là do mình… cái gì cx do mình, mà em nó có phải ngoan ngoãn gì đâu, chạy phá nhổ nước bọt vào mặt rồi ăn vạ…, bây giờ mình thật sự rất ghét nó!

  54. Nguyễn Thị Bảo Trân says:

    Cảm ơn đã cho con biết được những cái này ,suốt ngày cứ bị ba mẹ la mắng con hoài còn thích nhưng con vẫn lo học hành đàng hoàng còn đâu bỏ bê việc học đâu mà ba mẹ suốt ngày la mắng con , cấm cảng con, ba mẹ đã cho con điện thoại thì ba mẹ hãy cho con quyền riêng tư chứ, con nhắn tin với ai ba mẹ cũng coi cũng hỏi ba mẹ ko cho con quyền riêng tư vậy ạ , còn lớn rồi còn biết giữ lo cho bản thân mình, nếu bà mẹ đọc được cái này thì ba mẹ đừng bao giờ coi tin nhắn của con nữa , còn học nỗi với sức học của công thôi , ba mẹ đừng ép con học như con nhà người ta nữa,con có sự chịu đựng mà ba mẹ , ba mẹ đánh còn một hai lần còn chịu được nhưng ba mẹ đánh còn nhiều con cũng biết đau lắm ba mẹ ạ, sao ba mẹ ko bao giờ hiểu con, ko bao giờ quan tâm là con muốn cái gì, ba mẹ chưa biết cái gì mà ba mẹ đã nói rồi tại sao ba mẹ ko cho con giải thích vậy ạ . Con là con của ba mẹ tại sao ba mẹ ko bao giờ quan tâm con vậy ạ 😞😞😞

  55. Lộc Ngọc thuỷ says:

    Năm nay tôi 20 tuổi , hầu như những câu nói trên tôi đều dược nghe hết từ khi còn rất bé , cảm thấy rất bế tắc với hiện tại , tôi không sống một cách thực tế , mà tự nhận thấy rằng nốix ám ảnh về quá khứ ngày lớn dần tôi không thể nhớ những điều tốt xảy ra còn những gì tồi tệ thì luôn ám ảnh trong suy ngẫm của bản thân . Luôn trong trạng thái lo lắng , bồn chồn căng thẳng thái quá (kiểu muốn nổi loạn ). Luôn tìm cách xa lánh xã hội ngay cả mẹ tôi , t luôn tránh né tránh ánh mắt nếu phải nhìn ai đó hay cái gì đó ánh mắt đờ đẫn vô hồn . T không hề có cảm xúc lạ nào cả . Nhất là không thể cảm thấy thật sự vui , luôn cố gắng theo đuổi một cái gì đó rất vội muốn chiếm về tay nhưng cảm thấy chán ngay … bế tắc thật sự , khó nhờ vả người khác , như có gì chặn đứ ở cổ họng .sức khỏe tinh thần thể chất suy dảm mất nhận thức về kết nối . Sợ dèm pha hay chỉ là lời nói gió bay ,sợ côn trùng , sợ hết tiền ,tiêu pha thái quá không có khả năng phán đoán thiệt hơn , không phản ứng mất phản xạ nhạy bén , bị sốt cảm triền miên , người lơ đãng ..

  56. Trân says:

    Em năm nay 15 tuổi ạ.Mỗi khi mẹ mắng em thì lại mắng 1 cách thậm tệ và có vài câu nói mẹ đã thốt ra khiến em bị tổn thuơng và cảm thấy rất buồn.Và ngày nào cũng mắng em cả , nó khiến cho nỗi buồn của em càng ngày càng chất chồng,em thì chẳng bao giờ tâm sự với mẹ của em bất cứ điều gì cả vì mỗi lần nói chuyện với mẹ em thì em cảm giác mẹ em chỉ bênh người ngoài và luôn cho chuyện đó là do em chứ không phải do người đó.Mỗi lần phụ huynh mắng nhiết con trẻ thì họ lại không biết rằng là từng lời nói của họ sẽ làm tổn thương đến tâm lí của con mình sau này,em luôn mong rằng mỗi khi cãi nhau với mẹ thì mẹ sẽ hiểu được suy nghĩ của mình. Nhưng sự thật lại không phải như vậy 😔

  57. Minh Thư says:

    Sáng nay mẹ kêu mình nấu cơm. Mình phải lau nhà với dọn dẹp, nhiều việc khiến mình quên rửa cá và lỡ cho vào nồi canh. Thế là mẹ: “Học lớp 11 rồi mà còn ngu như thế”. Mình ko biết cám giác của mng lúc đó sao, nhưng thật sự với mình thì như dao găm vậy. Không những thế mẹ còn bắt mình ăn hết nồi canh hư và nhắc lại nhiều lần với những câu tương tự như trên. Nhưng không sao, nhưng câu nói đó mình hầu như nghe hằng ngày bà không còn cảm xúc nữa rồi…

  58. Bùi Duy Anh says:

    Tôi 14 tuổi, cũng chx có nhiều kinh nghiệm sống :/, khi đọc những comment của các bạn thì tôi thấy xót, theo tôi thì các bạn nên nắm bắt lấy những lần mà bố mẹ các bạn vui vẻ, hãy nói chuyện nghiêm túc và thẳng thắn, tuổi mới lớn chứ ko phải là con nít gì mà sợ cả.

  59. Sun says:

    Cha mẹ luôn so sánh mình với người khác , luôn phủ nhận mọi cố gắng của mình, thường thất hứa , hay la rầy vì không như con nhà người ta

  60. Sun says:

    Cứ như 1 sản phẩm thật bại
    Lúc nào cũng không bằng ai
    Vừa buồn vừa chán
    Không biết đang sống hay đang tồn tại
    Haizzz

  61. Mizu mina says:

    Bà tui và mẹ thg hay ns tui là sao m hay tự ái thế, m ngu thế. Lớn r cãi à. Mik bất lực và trầm cảm vì luôn bị cho ăn mắng, nếu tháng trc mà mik uống 10 viên thuốc ngủ thì mik đã ko còn trên thế giới này nx r

  62. Đau says:

    Năm nay đã 16t rồi, những câu đó đều nghe qua, nghe nhiều tới mức chết lặng, nghe nhiều tới mức nghe xong không còn nước mắt để rơi nữa dù rất đau

  63. Tiểu Vũ says:

    Khi còn nhỏ vì bị lớp kì thị và mẹ ít quan tâm nên t bị trầm cảm nặng, nói với mẹ nhưng mẹ bảo chứ “con ch* này m bị hoang tưởng à” mỗi lần như thế t đều khóc, khóc có ảnh hưởng gì tới mẹ đâu, nhưng mẹ càng chửi bới, thậm chí đem cả bố t ra chửi chung luôn, những lúc bệnh tim tái phát mẹ chỉ đứng nhìn như đang xem 1 bộ phim được cắt ghép hoàn mỹ, lúc đó t thực sự muốn nhảy cầu tự tử luôn cho rồi. T còn nhớ t tự tử 6 lần đều thất bại. Ko biết động lực nào đã khiến bệnh của t thuyên giảm nhiều, nhưng t lại mắc bệnh vô cảm, vô cảm tới mức dù mẹ có chết trước mắt t, có lẽ t cũng sẽ ko có cảm xúc gì

1
Bạn cần hỗ trợ?