Mỗi ngày, chúng ta thường có 8 tiếng dành cho công việc. Không biết, trong suốt khoảng thời gian ấy, bạn đã sống thế nào, có thực sự vui vẻ và hết mình được như chàng trai Nguyễn Đức Tấn này không.
Bạn có một công việc và Tấn cũng thế! 

Hàng ngày, Đức Tấn bắt xe buýt từ nhà ở huyện Đông Anh (Hà Nội) sang khu đô thị Cổ Nhuế, vào các hàng ăn, quán cà phê để kiếm khách đánh giày. Khó khăn lắm, Đức Tấn mới diễn tả được anh sinh năm 1993, bị bại não bẩm sinh, rất khó khăn trong các hoạt động tay chân, giao tiếp cũng như sinh hoạt hàng ngày… Khi nói chuyện, chàng trai bại não 24 tuổi này không hề tỏ ra mình là người bị thiệt thòi trong cuộc sống.

Bị coi là kẻ lừa đảo, xin tiền
Tôi tình cờ gặp Tấn ở khu đô thị Nam Cường (Hà Nội). Nếu Tấn không đánh giày đẹp, giá rẻ và không hay cười như thế, chắc tôi cũng sẽ không để ý. Ngồi nhìn cậu đánh giày, tôi thấy lâu quá, lòng cứ tự hỏi, sao ngồi đánh giày thuê mà cứ nâng niu đôi giày như của mình vậy.
Tôi hỏi Tấn, cậu chỉ cười ngượng ngùng. Mãi sau, phải khó khăn lắm, Tấn mới nói ra được hết những gì đang nghĩ trong đầu và câu trả lời khiến tôi xúc động nhiều lắm. Tấn nói mình sức khỏe yếu lại không biết chữ nên nghề đánh giày là phù hợp nhất với bản thân. Cậu rất trân trọng nó vì đấy là “cái cần câu cơm”, là nhịp cầu nối Tấn xích lại gần với thế giới ngoài kia. Không có việc làm, phải lang thang ngoài đường mà vô định, chẳng có lý do gì thì buồn lắm.
Và Tấn thì lúc nào cũng mong mình có thể tự lập, không bao giờ nghĩ đến chuyện tha thẩn xin ăn. Ở những quán nước ven KĐT Nam Cường, hầu hết mọi người đều là khách quen của Tấn. Vì thế, cậu càng tỏ ra thoải mái và trò chuyện thân thiện hơn. Có vài người trêu Tấn, hỏi cậu có muốn làm người “nổi tiếng” trên mạng không, Tấn lại gãi đầu, cười ngượng ngùng. Tấn trả lời cậu không thích điều ấy vì sợ trên mạng đông người, có người không hiểu, họ lại nói cậu là lừa đảo. “Mình ghét và buồn lắm mỗi khi nghe thấy thế”.
Tấn nhẩm tính mình đã đi đánh giày được khoảng hơn một năm, cũng tích cóp được ít tiền. Cậu dự định khi nào kiếm đủ vốn sẽ tạm nghỉ việc để đi học vì đấy là ước mơ lớn nhất trong đời. Bây giờ Tấn thuê trọ một mình gần cầu vượt Nam Hồng (Đông Anh, Hà Nội). Tấn bảo không muốn ở cùng gia đình nữa để có thể sống tự lập hơn và không trở thành gánh nặng của ai cả. Trước lúc về, tôi có nhờ Tấn đánh giúp một đôi giày nhưng vì bận quá, chưa kịp đánh dù tiền đã trả trước. Tấn vội đưa lại tôi số tiền ấy, cậu nhất định không nhận nếu không đánh giày cho tôi. Tôi nói là tôi sẽ còn đi qua đây và lúc khác sẽ bắt cậu ấy đánh bù. Tấn cười toe toét và cứ dặn tôi nhất định phải quay lại.
Trong câu nói cuối cùng với chúng tôi hôm nay, Tấn vẫn nhắc rằng cậu không phải ăn xin, không phải kẻ lừa đảo. Tôi chợt nghĩ, có lẽ chúng ta đã có quá nhiều những nỗi hoài nghi dành cho nhau. Thế nên những người như Tấn, mỗi khi bước ra ngoài làm việc, đâu chỉ có những khó khăn thể chất, họ còn phải dũng cảm lắm mới bước qua được sự dè bỉu, nghi ngại của người đời. Và cũng như những gì cư dân mạng kêu gọi, tôi chỉ muốn nói là: Ai mà thương Tấn, thì hãy lui lại đây đánh giày, đừng mang tiền cho cậu ấy, vì cậu không muốn bị coi là ăn xin!